Ở Việt Nam chúng ta, nhất là ở các
thành phố lớn, rác nằm rơi vãi khắp nơi trên đường phố thông tắc cống . Đơn cử trường hợp của
thành phố Hồ Chí Minh, các tuyến đường trọng điểm, nơi khách du lịch nước ngoài
hay đi lại cũng không tránh khỏi tình trạng này.
Thành phố
bây giờ đã đẹp hơn, xanh hơn nhờ được cải tạo, chỉnh trang. Nhất là trước các
lễ hội, thành phố được trang hoàng; Trước và trong SEA Games lại càng rực rỡ,
ngăn nắp hơn nữa. Các chiến dịch ngày chủ nhật xanh, chương trình xanh sạch
đẹp, những người lao công thường xuyên nhặt rác trên đường Nguyễn Huệ ngay vào
ban ngày. Và rất nhiều, rất nhiều hành động khác nữa nỗ lực làm đạp, làm sạch
thành phố.
Tuy nhiên,
tình trạng xả rác nơi công cộng vẫn tồn tại. rất dễ để tìm thấy nhiều mảnh rác
dọc theo hai bên tuyến đường hút bể phốt ; rất dễ để chứng kiến cảnh người ngồi trên xe gắn
máy vứt giấy gói thức ăn hay vỏ hộp sữa họ mới vừa uống. Cũng như vậy với tình
trạng người ngồi trên xe ô tô, nhất là xe buýt, xe du lịch vứt rác hay thậm chí
khạc nhổ xuống đường; Các gia đình sống dọc bên đường mang gói trong bọc ra để
xuống lòng đường. Vứt rác nơi công cộng, nhất là nơi có nhiều người tập trung
thì rất phổ biến, kể cả ở sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất...
Mỗi ngày,
công nhân vệ sinh thu gom khoảng 600 tấn rác từ các đường phố, hut be phot rác thu gom từ
các hộ dân khoảng 2.427 tấn/ngày. Hoạt động thu gom chỉ diễn ra từ 18 giờ đến 6
giờ sáng. Do đó, nếu rác bị vứt trên đường vào ban ngày thì cứ nằm chờ đến
chiều tối, vệ sinh đường phố thế là... hết. Cho dù có nhiều toà nhà hiện đại,
nhiều cửa hàng dọc phố được trang trí rất đẹp, nhiều bồn hoa đặt dọc phố nhưng
dưới lòng đường hoặc trên vỉa hè có vài mảnh rác thì cũng thật khó coi.
Cụm từ
“không xả rác” đã trở thành điệp khúc. Chúng ta có thể bắt gặp chúng đâu đó ở
các ngã tư, các panô lớn có mang dòng chữ này. Nhiều người cho rằng, hành động
xả rác đã trở thành thói quen, rất khó thay đổi. Thiết nghĩ, thói quen được chủ
động hình thành trong mỗi người. Từ lúc bắt đầu đi học ở trường mầm non, các em
học sinh đã được cô giáo dạy giữ gìn vệ sinh cá nhân, để vật dụng ngăn nắp, bỏ
rác vào thùng rác, v.v. Chúng ta có thấy cảm phục hay thậm chí xấu hổ khi thấy
một đứa bé 4 tuổi loay hoay tìm giỏ rác để vứt giấy gói quà?
Thành phần
tri thức mà không có ý thức giữ gìn vệ sinh công cộng thì thật đáng trách. Các
nhà vệ sinh ở các trường học thì thật tồi tệ. Tôi có dịp đến viếng một trường
đại học, khi bước chân vào nhà vệ sinh thì phải quay ra vì quá bẩn không thể
dùng được. Các sinh viên dùng khăn giấy vứt lung tung quanh bồn rửa mặt. Còn
bồn tiểu thì vứt đủ thứ, tàn thuốc, kẹo cao su, giấy vụn vò lại và nhiếu thứ
khác nữa.
Tuy nhiên,
thói quen này lại dần mất đi khi các em lớn. Tại sao? Vì thầy cô giáo không còn
đề cập sát sao vấn đề này nữa ở các lớp cao hơn. Thêm vào đó, các em thấy người
lớn “không tuân thủ” nên làm theo. Hơn nữa, vứt rác cũng tiện lợi hơn là phải
đi tìm và bỏ vào thùng rác. Đây là thời điểm để một thói quen khác dần hình
thành.
Một số đề
xuấ nhỏ:
1.
Khi xả rác hãy nghĩ đến những người
nhặt và thu gom rác sau đó. túi áo hay túi quần và mang bỏ vào thùng rác ở dọc
đường hoặc ở nhà.
2.
Không nhận tờ bướm quảng cáo phân
phát trên đường vì sau đó phần lớn chúng bị vứt bỏ trên đường.
3.
Kẹo cao su với giấy gói, khăn giấy, giấy gói
quà, túi xốp, v.v... có thể bỏ và
4.
Vỏ hộp sữa hay các loại rác có kích
thước lớn hơn, bỏ vào túi xốp và treo ở trên xe gắn máy hay xe đạp, và bỏ vào
thùng rác nào tiện lợi nhất..
5.
Luôn nhắc nhở trẻ em không xả rác
6.
Không ăn hoặc uống trên đường.
Thiết nghĩ những động tác trên đây
không khó để thực hiện. Nếu được làm tốt, sẽ giảm đi đáng kể số người làm vệ
sinh đường phố và họ sẽ rất vui khi bị “thất nghiệp”.
Đừng
biến đường phồ thành nơi chứa rác!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét